Cuốn băng thời gian - Ký ức ùa về những ngày cuối năm

Những ngày cuối năm 2024 ngồi bần thần ở quán nhỏ nơi góc đường vắng.
Nắng nhẹ trải dài cả con đường chẳng thể xua đi cái lạnh giá của trời đông. Tôi chẳng ngờ mình đã bước dần sang tuổi 28.
Khi còn là cô sinh viên đại học, tôi đã nghĩ, 25 tuổi sẽ quen một ai đó, tìm hiểu 2 năm có lẻ, rồi 27 tuổi sẽ có gia đình nhỏ. Nhưng giờ nhìn xem, 28 tuổi tôi vẫn đang lê la cafe giữa trưa, ngồi nhìn đường phố vắng lặng qua khung cửa kính.
Độc thân có sự vui vẻ của độc thân, có gia đình có sự vui vẻ của có gia đình. Thực ra thì mọi thứ đều là đặt cược.
Có gia đình là đặt cược bản thân sau này vào ai đó, độc thân là đặt cược bản thân vào chính mình.
Và nếu đã là đặt cược thì đều có may rủi. Nên dù may hay rủi, đều là lựa chọn của bản thân.
Nhưng bạn biết không, vốn dĩ, sự lựa chọn nào cũng là đúng đắn. Dù là điều đúng đắn không lâu, nhưng ít nhất, nó đúng ở thời điểm bạn lựa chọn.
Bạn lựa chọn quen một ai đó, chắc chắn ở thời điểm đó, quen họ là đúng.
Bạn lựa chọn rời xa một ai đó, chắc chắn ở thời điểm đó, dừng lại là đúng.
Bản thân chúng ta luôn có một cái gọi là "giác quan thứ 6", là "linh cảm",... là những điều không thể lý giải vô tình xuất hiện để ta cảm thấy nghi ngờ về điều đang diễn ra.
Tôi có đọc được một đoạn báo về một câu sinh viên làm thêm dịch vụ vận chuyển bị s*t h*i tàn nhẫn. Khi nhận chuyến xe đó, cậu ấy đã có linh cảm không tốt và nhắn người bạn mình báo cảnh sát nếu có gì bất trắc. Sau đó rất nhiều người để lại bình luận, tại sao có linh cảm rồi mà vẫn làm, tại sao không từ chối,... Hàng loạt những câu hỏi tại sao được đặt ra. Chỉ có cậu ấy mới có câu trả lời, nhưng cậu ấy chẳng thể trả lời được nữa. Nhưng tôi nghĩ, chắc có lẽ là cơm áo gạo tiền. Cuộc sống của những người rời quê lên thành phố học tập, chỉ cố làm thêm kiếm đỡ gia đình.
Chỉ là đâu ai ngờ...

*** ****

Tôi ngồi ngẩn ngơ, quán cà phê bật những bài hát xưa cũ, kéo tôi về những con đường làng đầy rơm rạ, những đứa trẻ cong mông đạp xe qua con đường đó, những ngôi nhà tường cũ meo rêu, mùi khói bếp, chiếc ấm nước đen những nhọ nồi, chiếc lưng còng của bà nội,.......
Giữa cánh đồng rặt những ngô, bốn đứa trẻ vẫn còn quần xanh áo trắng khăn quàng đỏ, đang bẻ trộm những bắp ngô.
Cũng bốn đứa trẻ ấy vừa vứt lại ngô, vừa xách xe đạp chạy vừa khóc vừa sợ người ta tìm đến nhà khi bị phát hiện.
Tất cả như vừa mới hôm qua lại như rất lâu lắm, rồi, xa xăm và mờ ảo như khói bếp những buổi chiều ấy...

*** ***

Những ngày cận tết này, lại nhớ những ngày đi bán hàng cùng mẹ.
Hồi còn nhỏ, rất ngại khi ai đó hỏi: "Mẹ mày làm gì?", nên cứ trả lời đơn giản là "Làm nông", cũng không giải thích thêm gì.
Sau này lớn hơn một chút, có ra chợ bán hàng rong với mẹ cũng không ngại nữa, còn mong gặp đứa bạn nào đi chợ Tết, để mời nó mua vài món đồ. Mình mời, nó không mua hoặc sang hàng khác mua nó sẽ ngại, và nó sẽ mua một vài món đồ nhỏ nhỏ, vậy là có thêm thu nhập.
Xe hàng rong đó của mẹ cùng đống mét, bạch đàn của ba tôi, đã nuôi lớn chúng tôi.
Chiếc xe đó giờ đã không còn, ba tui cũng không còn bán bạch đàn nữa, chúng tôi cũng đều 2x tuổi cả rồi, ba tôi cũng đã 6x tuổi với những dấu vết thời gian, chỉ có mẹ tôi vẫn mãi tuổi năm lăm.

**** ****

Cuộn băng ký ức được vặn qua, kéo tôi về với thực tại.
Chút mây kéo về, che lấp đi ánh nắng thoi thóp của buổi trưa, trả về cái màu xám xịt của chiều đông, xám xịt như tâm trạng của tôi vậy


Comments

Popular posts from this blog

Thân gửi tuổi 30

Cậu đã chiến thắng sự căng thẳng như thế nào vậy?