Posts

Cuốn băng thời gian - Ký ức ùa về những ngày cuối năm

Những ngày cuối năm 2024 ngồi bần thần ở quán nhỏ nơi góc đường vắng. Nắng nhẹ trải dài cả con đường chẳng thể xua đi cái lạnh giá của trời đông. Tôi chẳng ngờ mình đã bước dần sang tuổi 28. Khi còn là cô sinh viên đại học, tôi đã nghĩ, 25 tuổi sẽ quen một ai đó, tìm hiểu 2 năm có lẻ, rồi 27 tuổi sẽ có gia đình nhỏ. Nhưng giờ nhìn xem, 28 tuổi tôi vẫn đang lê la cafe giữa trưa, ngồi nhìn đường phố vắng lặng qua khung cửa kính. Độc thân có sự vui vẻ của độc thân, có gia đình có sự vui vẻ của có gia đình. Thực ra thì mọi thứ đều là đặt cược. Có gia đình là đặt cược bản thân sau này vào ai đó, độc thân là đặt cược bản thân vào chính mình. Và nếu đã là đặt cược thì đều có may rủi. Nên dù may hay rủi, đều là lựa chọn của bản thân. Nhưng bạn biết không, vốn dĩ, sự lựa chọn nào cũng là đúng đắn. Dù là điều đúng đắn không lâu, nhưng ít nhất, nó đúng ở thời điểm bạn lựa chọn. Bạn lựa chọn quen một ai đó, chắc chắn ở thời điểm đó, quen họ là đúng. Bạn lựa chọn rời xa một ai đó, chắc chắn ở thời ...

Từ giã một sinh mệnh

Image
Một chú chó khi chuẩn bị rời đi, nó sẽ làm những gì? Tôi chỉ biết trước ngày nó rời đi, nó hay ra trước nhà nhìn ra xa, rồi lại hướng vào nhà. Nó cũng ráng ăn vài miếng thịt gà, ráng đưa cái thân gầy còm đi tới đi lui. Tối đó, nó còn ra trước nhà ngắm pháo hoa, đón năm mới. Chị em tôi còn nói đùa với nhau: "chó nhà người ta nghe tiếng pháo là chạy loạn, chứ chó nhà ta ngắm pháo hoa luôn" Tôi chẳng ngờ đó là lần cuối cùng nó ngắm pháo hoa, lần cuối cùng đón mẹ tôi về ăn tết, lần cuối đón năm mới cùng chúng tôi. Hóa ra khi nó nhìn xa xăm là đợi chị tôi về, đợi gia đình tôi đông đủ. Thật tiếc là nó đợi không được, năm nay chị tôi có em bé nên không về được. Nó không nhìn thấy chị tôi, cũng không được thấy cháu tôi, không đợi được gia đình tôi đông đủ. Hóa ra là nó nhìn vào nhà là muốn nhìn nơi nó đã sống ngót nghét mười mấy năm. Nó nhìn ba tôi, nhìn chị em tôi là muốn nói lời tạm biệt. Chỉ là chúng tôi chẳng hiểu được ánh mắt đượm buồn đó. Tạm biệt Ki. Một đời trung thành, một đ...

Tổng kết 2023

Image
Năm nay nói không được gì thì kể ra cũng hơi bác bỏ công sức cố gắng của bản thân. Nên tao cũng ngồi đây nhìn lại một chút, những gì đã qua của năm con Mèo này.  - Dự định thi một vài chứng chỉ, đã thi được rồi, cũng lụm tiền thưởng của công ty để xài xể xong rồi.  - Giữa năm thì tao được lên senior. Tao mới vào công ty 1 năm thì được lên sen, cũng vượt mặt vài người rồi, kể ra cũng rất gì và lày lọ đấy =)))). Tới hiện tại thì tao chưa thấy sen nó khác m*e gì middle. Trước middle tao tập trung 150℅ thì giờ tao dùng đầu óc tới 200℅, nên nó sắp phế cmnr. Nên tao không biết nên tự hào hay bị lừa nữa, nhưng lỡ phóng lao thì cứ theo lao thôi, tao chơi được cả.  - Quê tao cách Đà Nẵng 600 cây số, mà năm nay tao về phải chục lần cả lễ, cả giỗ mẹ, cả ba tao ốm. Về nhiều cũng vui, làm đỡ cho ba tao, cơ mà tao đ' múôn về vì ba tao ốm. Tao muốn ba tao khỏe phe phe cơ. Mà nói thì nói vậy, chứ ba tao cũng có tuổi, bệnh tật chẳng tránh được, nên tao cầu cho ba tao dù ốm đau thì cũng sẽ khỏe mạnh...

Nồi cá rô đồng kho khế của ba

Image
Ba đau mấy hôm liền, nhưng tui bận việc ở công ty, không về được. Tranh thủ làm xong thứ 6, tui bắt chuyến xe về nhà với ba.  Lúc tui về, ba đã đỡ đau nhiều, đi lại được. Ba biết tui về còn lụi cụi lau nhà từ sáng sớm, ba bảo: "mấy hôm đau không lau được, đổ mấy cái ra sàn, ni đỡ đau ba lau cho sạch." :((( Đau lòng quá 🥺🥺🥺 Ba bảo tui đi nghỉ, chứ đi xe mệt rồi. Tui ráng ngồi xíu, hỏi hỏi ba mấy câu, đưa ba lon sữa canxi mới mua, biết ba đỡ đau, tui mới đi nằm.  Qua hôm sau, thấy bụi chuối ở bãi đất trống ven đường sắt trước nhà lung lay, ba bảo: đứa mô lại chặt trộm chuối đây rồi, coi nhà đó, ba lên coi thử." Chốc sau thấy ba chạy về, mặt phơi phới: trên ni nhiều cá rô lắm, lấy ba cái Xô, ba đi tát cá" - Ba coi chứ không tối đau lưng á ba.  Ba tui xua xua tay tỏ ý không sao cả, rồi xách cái Xô đi băng băng.  Một tiếng sau ba về, từ đằng xa đã thấy nụ cười tươi rói như đứa trẻ được quà của ba. Nụ cừơi mà 8 năm rồi tui mới thấy lại. Không phải ba tui không cười, mà...

Dòng thời gian

Image
 Sau bao nhiêu năm, tớ chợt nhận ra, thứ chữa lành chúng ta tốt nhất chính là Thời gian. Hồi mẹ tớ mất, chúng tớ khóc như mưa, ngỡ như cuộc sống sau này, chẳng có ai để dựa vào nữa. Đám giỗ năm đầu tiên, chúng tớ vẫn khóc. Đám giỗ năm thứ 2, dịch bệnh, chúng tớ chẳng về được. Tớ không về được, ở lại phòng trọ, tự nấu vài thứ rồi thắp nhang cho mẹ. Rồi vừa ăn vừa khóc. Đám giỗ năm thứ 3, ghé thăm mộ mẹ, mời mẹ về giỗ, tớ cũng không kìm được mà khóc. Đám giỗ năm nay, chúng tớ về đông đủ. Vẫn ghé ngôi mộ nhỏ, dọn sạch cỏ, thắp nhang mời mẹ, nhưng không khóc nữa. Có buồn, nhưng không khóc, nỗi lòng cũng không còn thê thảm nữa. Thời gian trôi qua, chúng tớ rồi cũng phải quen với cuộc sống, quen với bon chen và những mất mát không chỉ vật chất mà còn mất mát về tinh thần. Với lại, chúng tớ đều muốn mình sống tốt, để mẹ có về thăm, cũng cảm thấy yên lòng. Nhưng ở một khía cạnh khác thì mẹ tớ là một người nhạy cảm, có khi thấy chúng tớ không buồn bà cũng sẽ chạnh lòng.  Nhưng dù theo ...

Chiếc camera

Tớ quyết định lắp camera cho nhà của ba ở quê, mục đích lỡ ba có té hoặc ốm đau, tụi tớ không kịp về, còn biết để gọi người lên giúp. Hôm nay trước khi ngủ trưa, từ công ty tớ mở camera lên xem thử, tự dưng thấy bóng ba gầy gầy, nằm lọt thỏm trong cái ghế ở phòng khách, tự dưng tớ chẳng ngủ nổi.  Mắt không thấy thì tim không đau, chứ thấy rồi thì buồn lắm.  Vẫn biết là ba lủi thủi ở nhà, nhưng nhìn thấy cảnh đó, chẳng khỏi mà xót xa. Mỗi lần tớ về, ba tớ cũng nằm như vậy, nhưng tớ hay ngồi đối diện để nói chuyện, hoặc khép cửa cho tối, để ba tớ nằm, rồi tớ ra phía trước trông nhà. Hôm nay thấy cửa vẫn mở, ba tớ nằm co ro nơi cái ghế, đau lòng lắm. Tớ đã nghĩ, hay là về quê làm. Nhưng rồi cũng nhận ra, về quê biết làm gì. Tớ chỉ có một nghề, tài lẻ cũng không, quen biết không, quan hệ không, xởi lởi cũng không, việc ở thành Vinh cũng chẳng có để tớ bám víu vào cuộc sống này.  Mỗi lần tớ về quê, đều nghe người nhà hỏi về việc kiếm người cho ba đồng hành. Tớ nào có ý kiến gì...

Cậu đã chiến thắng sự căng thẳng như thế nào vậy?

 Tối nay cũng như mọi ngày, tớ xoay tròn trong đống đề ôn thi, nhưng chẳng hiểu sao tớ làm sai rất nhiều. Tớ cảm thấy cực kỳ stress, cực kỳ bế tắc. Tớ tự nhủ là bản thân đã mệt quá rồi, nên nghỉ ngơi một chút. Nhưng khi tớ ngả người xuống, cái lạnh của sàn nhà cũng không làm tớ cảm thấy thoải mái hơn. Đầu óc cứ luẩn quẩn những suy nghĩ không rõ ràng, những kiến thức không rõ ràng.  Tớ không biết chia sẻ nó với ai cả, tớ đang phải tìm cách để gặm nát đống bực bội trong người sau đó tiêu hoá nó. Sự khó chịu kèm theo sự nhức nhối của vết thương do mới nhổ răng, khiến tớ chỉ muốn nắm lấy cơ thể mình mà đập thật mạnh xuống sàn. Trong lòng tớ có một nỗi ấm ức, bứt rứt, mệt mỏi hoà lẫn trong một đống đổ nát mơ hồ của tâm hồn. Cổ họng đắng ngắt. Nước mắt tớ trào ra, dù tớ thực sợ không hề muốn khóc một chút nào hết. Tớ sợ làm phiền người khác, nên tớ không thể nói với ai cả. Nhưng hiện tại sự khó chịu đang cố nhấn chìm tớ.  Có cách nào để giải toả, tiêu hoá những suy nghĩ khó chị...

Gọi về với ba

Hôm nay gọi về hỏi thăm ba, nghe ba kể chuyện về một tuần vừa qua. Ba cũng bảo: " Giờ về ở làng vắng hoe, thanh niên thì đi cả rồi, còn mấy ông bà già còm còm, đi qua chó cũng chẳng muốn sủa nữa", tự dưng thấy đau lòng. Thực ra không chỉ ở quê mình, mà nhiều vùng quê khác cũng vậy. Chính bản thân mình cũng lựa chọn một thành phố khác để cày cuốc kiếm một cuộc sống tốt hơn, chính mình cũng chưa có ý định trở về, nên cũng chẳng thể phán xét ai cả. Nhưng thực sự thì một nét vẽ vùng quê đã mất đi rồi. Nét vẽ về sự bình yên. Là bình lặng và an yên.  Dòng người ở thành phố vội vã, vô tình với nhau. Dòng người ở làng quê "chậm chạp", muốn tình cảm với nhau cũng chẳng còn tuổi trẻ và sức khoẻ. Người trẻ ở thành phố, đến việc dừng lại để thở cũng không dám, người già ở vùng quê, muốn gắng sức thêm một chút cũng không dám.  Ở những vùng quê, nhà lầu bắt đầu mọc lên, quán xá mọc lên, nhưng cũng không thu hút được đám trẻ quay về, chỉ làm cho người già đã cô quạnh lại càng cô q...

Ngẩn ngơ một buổi chiều

Image
Tôi hôm nay trốn làm nửa ngày, lê la khắp các hàng quán rồi đáp lại ở một quán khá quen. Âm thanh đập lùng bùng lỗ tai, chẳng cho dòng suy nghĩ liền mạch. Tôi đã bước qua chông chênh của tuổi 25, giờ là chênh vênh của tuổi 26, khi mà bạn bè bắt đầu gửi những thiệp mời hạnh phúc như là một phần tất yếu của cuộc sống, thì tôi lại đang bận rộn với những suy nghĩ không thể ấu trĩ hơn: chẳng hạn hôm nay ăn gì, ngày mai ăn gì, trưa nay, tối nay, sáng mai ăn gì,.. Đôi khi, chính tôi cũng cảm thấy nếu có ai đó bước vào cuộc sống của tôi, hẳn họ sẽ rất nhàm chán. Nhàm chán về cuộc sống và cách suy nghĩ, cũng như cách tôi bạt mạng làm việc và bỏ mặc người ta. Nhưng tôi cũng sẽ rất vui, nếu cách sống nhàm chán của tôi có thể thu hút một ai đó, khiến họ tò mò và bất ngờ, mong muốn nhìn thấy tôi trong một đoạn cuộc sống của họ, như cách mà cuộc đời này vẫn đâu đó cần tôi, dù tôi đã thể hiện rằng mình bất cần.  Hôm nay là thứ trong tuần, tiệm cà phê nhỏ không đông, lầu hai thưa thớt người càng l...

Tôi kể về tôi

Image
Nhận ra là đôi khi người đọc bước vào blog của mình, nhận rất nhiều nguồn năng lượng cả tích cực và tiêu cực, nhưng có khi lại không biết về mình, nên bất giác lại muốn giới thiệu một chút về mình cho những con người tìm tới blog, biết được một phần về mình. Họ tên đầy đủ: Nguyễn Thị Thuỷ Tên thân mật mà những người xung quanh dùng để gọi tôi: Mèo, Thỉ, Thỉ Thỉ, Water, Nước, H2O,... :v Ngày tháng năm sinh: 08/04/1997 (theo âm lịch) & 14/05/1997 theo dương lịch. Tuổi con trâu (Đinh Sửu), cung Kim Ngưu (cũng là trâu), tóm lại là lỳ như trâu :v Về gia đình: có 5 người: ba, mẹ, 1 chị gái, mình và một em trai. Nhưng sau năm 2019 thì chỉ còn 4 người thôi. Quê quán: Diễn Châu, Nghệ An Màu sắc ưa thích: không bài xích màu nào cả, chỉ cần không chói mắt thì đều cảm thấy ổn. Sở thích đặc biệt: ở một mình, nói nhảm một mình, hóng drama các mặt trận Sở thích giống người thường: thích đi ăn uống, đi chơi,  thích đi bộ, đi du lịch (đã từng có hi vọng có thể đặt chân đến hết các tỉnh thành ở Việt...

Lời yêu thương, khó nói cỡ nào??

Image
Có những đứa trẻ, rất dễ dàng để nói những lời yêu thương: "con yêu ba" , "con yêu mẹ" ,... hay là nói những lời quan tâm: "mẹ còn mệt không?", "Con đấm lưng cho ba nhé!" ....  Có những đứa trẻ, nội tâm vẽ ra hàng vạn câu nói, hàng vạn kịch bản, đứng trước người mình yêu thương, một câu cũng chẳng thể nói được.  Nhớ lại những ngày còn học cấp 3, mỗi lần tới ngày phụ nữ, bạn nam trong lớp sẽ mua hoa, kẹo tặng cho bạn nữ, kèm một vài lời chúc xinh đẹp, thành công,... .Thấy bản thân được tặng hoa, nên cũng muốn một người nữa được tặng hoa. Tôi chẳng có nhiều tiền, chỉ có vài đồng tiền lẻ, nhưng may thay, đến lúc ra về, hoa hồng lúc đó đã rẻ rồi, chỉ còn 2 nghìn hoặc 5 nghìn một cành. Tôi cũng mua một cành, về giấu dưới hộc bàn.  Mẹ đi chợ về, cầm cành hoa ra đưa, cũng chẳng dám nói gì. Mẹ hỏi hoa ở đâu, thì cũng nói là "ở lớp dư, con cầm về". Nhưng mẹ vẫn cảm ơn và cười rất tươi.  Sau này đi đại học, một lần thấy nhỏ bạn trong phòng gọi về...

Khoảng lặng

Image
Hôm nay là Giáng sinh, cũng là chủ nhật cuối cùng của năm 2022 Thời tiết năm nay thật biết chiều lòng người, trời cực đẹp, không hề mưa và cái lạnh cũng kịp về đón Giáng sinh. Giáng sinh đi qua, cũng là lúc cánh cửa năm cũ đóng lại, mở ra một cánh cửa mới cho năm mới. Lại tới lúc người ta ngồi nhìn lại một năm đã đi qua. Biết bao lần xé nháp, nhưng hình như cuộc sống chẳng tốt lên. Người ta vẫn cố hoài niệm về những điều đã lỡ và mong ước một điều mới mẻ hơn sẽ đến giống như một cách mà họ "rửa tội" cho chính bản thân mình. Ắt hẳn năm rồi, bạn có vui, có buồn, có đau khổ nhưng cũng có hạnh phúc, có cảm giác bất lực nhưng cũng có cảm giác hân hoan, mất đi một vài mối quan hệ nhưng cũng có thêm một vài mối quan hệ. Cuộc sống vốn xoay vần, được mất cũng là ý trời, có chăng cũng chỉ làm chúng ta bỡ ngỡ thêm một chút mà thôi.  Tôi từng mong cầu giàu sang, từng mong cầu hạnh phúc. Bây giờ cũng vậy, nó chưa từng thay đổi, nhưng chỉ là, sau những gì đã đi qua, hơn hết, tôi mong cầu b...

Mình đã tự chữa lành

Image
Hôm nay chị đồng nghiệp hỏi: em ở trọ một mình hả, có buồn không? Mình phẩy tay: dạ không, nếu mà buồn vậy chắc em buồn cả năm. Rồi chị cười, ừa, nhìn em chị cũng đoán vậy, nhìn vui quá trời. Mình không phủ nhận, giờ mình sống rất vui, đi làm thì nhìn hơi khó vậy thôi, chứ rũ bỏ công việc, có một nguồn năng lượng vui vẻ luôn trực trào. Trước đây cũng có anh đồng nghiệp ở công ty cũ, ảnh giàu :) nhưng ghen tị vì mình sống vui quá. Lúc đó mình chỉ nghĩ, được một người giàu ghen tị, há chẳng phải mình đã giàu hơn bội phần rồi hay sao :))) Tự dưng thấy cái nghèo của mình cũng không tệ lắm =))) Thực ra thì cũng không phải tự nhiên mà có. Vì mình trải qua những bão giông và mất một thời gian dài để chữa lành. Việc chữa lành tâm hồn, nếu có ai đó đồng hành, bạn sẽ rất nhanh chóng đi qua được, nhưng mình tự chữa, và còn là đau đớn chồng thêm tổn thương. Mình không tiêu cực đến mức có những suy nghĩ không nên có, nhưng mình trải qua những đêm dài chìm trong nước mắt. Những nỗi buồn mà chỉ vô tì...

Mỉm cười với bình yên

Mùa đông đã kéo về, còn kéo theo vài cơn mưa rả rích. Thời tiết không hề chiều lòng người một chút nào. Ngồi ở một quán cà phê nhỏ bé, trong một con hẻm nhỏ bé, xoay xoay ly cà phê, nhìn từng sợi mưa rõ nét đang vội vã đáp xuống nền đất ướt nhẹp. Một nhành hoa rũ xuống, điểm xuyết lên nền trời xám xịt một chút nhựa sống mới mẻ. Từ trên mái hiên, nước chảy xuống thành dòng, với bàn tay ra hứng lấy, để nó tràn đầy bàn tay rồi theo các kẽ tay đổ xuống. Chẳng vì gì cả, chỉ là muốn cảm nhận một chút bình yên. Cuộc sống này, chẳng tránh được những thăng trầm. Bởi vì: Có những áp lực vô hình, tồn tại trong những thứ hữu hình. Có những nỗi buồn thăm thẳm, ẩn sau nụ cười ngẩn ngơ. Nhưng: Cũng có những nốt trầm lặng, phía sau cuộc sống vội vã. Và chỉ một chút nhẹ nhàng từ tạo hoá lại làm an yên một tâm hồn. Mây gió của trời, để trời cuốn đi, bình yên nơi mình, tự mình tìm lấy. Đặt tay lên trái tim, cảm nhận từng nhịp đập, lắng nghe lời vọng từ bản thân, như là cách tự yêu thương lấy chính mình. ...

Ai rồi cũng phải lớn lên

Một ngày tháng 9, phía chân trời đỏ như màu gạch nung. Ngồi bần thần trước cửa sổ, nhìn về phía xa, khuôn mặt bình thản nhưng trong lòng lại chẳng bình yên. Ngẫm lại thì cũng đã bon chen được thành phố này 7 năm, nhưng nhìn trước nhìn sau vẫn thấy bơ vơ đến lạ. Tôi từng hỏi bạn: "có ý định về quê không?" Cô ấy đã không ngần ngại mà gật đầu: "có chứ, tao tính ở đây 2-3 năm nữa rồi về quê, chứ chắc cũng không ở lại đây lâu." Tôi chạnh lòng. Không phải vì ai cũng muốn rời bỏ thành phố, mà là vì thành phố không đủ sức níu chân người nữa. Chút nắng chiều còn sót lại, thêu dệt một mảng trời hồng. Ngón tay lướt dài trên mặt điện thoại, nhìn bóng tối trải dần. Đêm ở Đà Nẵng chưa bao giờ là vui, đêm ở đây là bóng tối, là tâm sự, là nỗi buồn, là suy tư. Nhưng lại có cảm giác bình yên nhất. Nghe qua thì đối lập, nhưng là thực tế, bởi chỉ khi đối diện với bản thân, con người mới có thể là chính mình. Thử hỏi ai có thể òa khóc trước mặt người khác, họ đều cố kìm nén, và khi trở ...

Tuổi 25

Image
 25 tuổi, cậu làm gì? 25 tuổi, tớ nghỉ việc ở công ty - nơi gắn bó với tớ 3 năm. Cũng là một quãng thanh xuân của tớ. Ở đó tớ nuôi dưỡng một nét tính cách, không cần cố để vừa lòng ai cả, không cần phải thảo mai để lấy lòng bất kỳ ai, cảm thấy có thể chơi, thì chơi, cảm thấy không chơi được, thì không chơi. Tớ cũng biết, với tính cách đó thì sẽ có người ghét tớ. Nhưng vì thế mà tớ càng tin là nếu ai thương thì sẽ luôn cổ vũ và ủng hộ tớ, và dù tớ có rời đi, bằng một cách nào đó, vẫn có người yêu thương tớ. Những người hiểu tớ, sẽ hiểu bên cạnh niềm vui tìm được, thì tớ đã trải qua những gì và kìm nén những gì, cũng như đã từng stress tới mức nào. 3 năm không dài, nhưng với tớ là cả một quãng thanh xuân, khi chỉ vùi đầu vào làm việc. Tớ gặp được những con người, sáng sớm hoặc đầu chiều hay là nửa buổi, cuối buổi "cà phê không em"; "ăn bánh không em, qua lấy ăn", "xuống đây chị cho cái này", "qua đây em", "uống gì không mày", "bánh t...

Mùa Trăng năm ấy

Image
  L ại sắp tới một mùa Trăng.  Mùa Trăng năm nay bạn có gì? Một niềm vui vì có chiếc bánh nhỏ xinh, thơm ngọt mà mỗi năm chỉ được ăn một lần. Hay một nỗi buồn chán nản vì năm nay vẫn giống những năm trước, vẫn chưa có bạn nào đi cùng. Hay đơn giản chỉ là một nỗi nhớ vô thường, thỉnh thoảng vẫn len lỏi trong cuộc sống hàng ngày, chỉ là nhân dịp trung thu thì nỗi nhớ ấy rõ ràng hơn, chân thực hơn và nhòa lệ hơn. Từ trong căn phòng nhỏ, bạn nhìn thấy được ánh trăng vằng vặc trên bầu trời, hãy thử tắt đi ánh đèn điện, để ánh trăng ấy, theo cửa sổ, rọi sáng vào căn phòng. Ở nơi thành phố xa lạ, bạn có cô đơn không? Ngồi trong phòng chỉ có ánh trăng, mắt cũng chỉ nhìn vầng trăng, bạn có nhớ điều gì không? Mùa Trăng này, mình sẽ gieo rắc cho bạn một chút hồi ức...... Chiếc bánh trung thu đầu tiên bạn ăn có mùi vị như thế nào, bạn còn nhớ không? Cái bánh đầu tiên mình được cầm tận tay là 1 chiếc bánh to, chỉ nhớ là to hơn và mỏng hơn những cái bánh ngày nay. Mẹ mua từ trước trung thu,...

Tìm về ngày xưa cũ

Image
 T hành phố bước vào những ngày đầu đông. Gió từng đợt, từng đợt luồn lách qua những thớ vải, chạy dọc sống lưng làm bản thân có chút rùng mình. Với tay nắm bắt chút nắng còn sót lại, bất giác mỉm cười như bắt được một chút quá khứ.      Dạo này, hay tìm mấy quán cà phê decor hơi cũ, mộc mạc, yên tĩnh, nhiều cây xanh để trầm lắng nhìn cuộc sống xô bồ. Mùa đông ở đây không lạnh như ở quê, nhưng lại xa lạ hơn nhiều. Ngày trước, trước nhà tôi có hai cây bàng lớn, mùa đông đến lá ngả sang đỏ, rồi khô dần, rụng xuống. Chiều nào cũng phải nhặt lá, đổ đầy sân, để khô đun nấu. Lúc ấy còn nấu bếp củi, nấu rơm, nấu lá, vừa nấu vừa sưởi ấm sực. Có gã mèo lười lúc nào cũng nhảy lên bậu bếp rồi cọ cọ cái đầu vào tay ra điều thân thiết lắm. Gã lười thiệt, nhưng có cũng đỡ buồn. Lâu lâu giận dỗi, chui vào bếp nấu lại càu nhàu với gã. Bên cạnh nhà có một khoảng đất to, tuy đất đá lẫn lộn, không màu mỡ gì, nhưng mùa đông năm nào cũng thu hoạch được đậu đen xanh lòng; có năm còn trồng...

Kể về hành trình Lý Sơn

Image
===Bài viết chỉ mang tính chất kể lại=== 4h sáng thứ 7, hai con người lụi hụi dậy ăn sáng, đánh răng, thay áo quần, chải tóc các kiểu đến 4h15. Ngồi chờ tới 4h30 thì gọi xe. Không nghe máy. Gọi 3,4 cuộc nữa thì bận, không nghe máy. Và tới lúc nghe máy thì "ùm" - xe không vào thành phố em ơi - ủa là sao anh, rồi có đón bọn em ở trước trường sư phạm không? - không em. - sao hôm qua anh bảo sẽ đón bọn em ở trước trường sư phạm. Làm ăn sao lạ kỳ vậy anh. (ngưng 3s) Dạ thôi vậy, để em kiếm xe khác. Cảm ơn anh. Mới khởi đầu mà thấy không dễ dàng rồi. Hai chị em chở nhau xuống bến xe, một đứa đi gửi xe máy, một người đi kiếm xe khách. Kiếm được một chiếc xe chạy tới Quy Nhơn, sẽ thả 2 chị em ở cầu Trà Khúc và gọi xe cho đến cảng Sa Kỳ, cũng gọi là khá ổn. Hai chị em tót lên xe, trên xe chỉ có thêm 1 bác ngồi phía sau, 1 lái xe và một phụ xe, rộng rãi. Kê 2 balo áo quần chồng lên nhau và 2 con người thi nhau ngủ vật vã. Tới lúc xe có thêm nhiều khách rồi thì để balo xuống chân và bắt...

Có điều gì, sao không nói cùng nhau??

Image
Có bao giờ bạn suy nghĩ, người bên cạnh bạn, liệu bạn có thực sự hiểu họ không? Bạn có thắc mắc rằng, trong thâm tâm họ đang nghĩ gì, ánh mắt đó nói lên điều gì, tại sao đang vui vẻ họ lại nhíu mày? Có bao giờ bạn quan sát những thay đổi của người bên cạnh bạn không? Mỗi người đi qua đời bạn hay thậm chí lướt qua đời bạn đều là có chút duyên phận, chỉ là ngắn quá, làm bạn cũng không thể làm bạn dài lâu, làm người quen cũng không thể làm người quen lâu dài. Con người giữa bộn bề lo toan, dần trở nên vô cảm với những người thương xung quanh mình, để rồi đến lúc lỡ là, chỉ còn hai từ tiếc nuối và hối hận. Tiếc nuối là không kịp làm nhưng hối hận thì lại là có cơ hội nhưng không làm. Bạn thầm thương một cô gái mấy năm trời, chỉ có ba từ không dám thốt ra mà phải đứng nhìn cô ấy bước vào lễ đường cùng người khác. Vài năm sau, ai cũng trưởng thành, gặp lại nhau, ngại ngùng chào hỏi, qua lời kể của bạn cô ấy mới biết là: "nó đã từng rất thích mày. Nhưng mày lại không hề biết". Đó là...